Một chiều mùa đông đầy nắng, đi dạo trên con phố quen và bỗng thấy một hình dáng thân quen… Tim em bỗng dưng khựng lại vài nhịp, người ấy bước đến mỉm cười “chào người yêu cũ”…
Vẫn giọng nói trầm ấm pha chút lém lỉnh, vẫn hàng lông mày mà hồi còn yêu em thường trêu giống con “sâu róm”, vẫn nụ cười ngọt ngào khiến em từng chết mê chết mệt. Tất cả mọi thứ vẫn như ngày hôm qua. Vẫn ánh nắng chiều, vẫn hàng cây xà cừ rộng tán, vẫn chiếc khăn len hì hụi thức đêm để kịp đến ngày giáng sinh tặng cho anh, nhưng em đã là… người yêu cũ.

Ảnh minh họa
Em từng hình dung nếu gặp lại, dù anh có nói thế nào hay gọi em bằng tên gì cũng được, em vẫn sẽ bình thản và tươi cười mà đáp lại. Thế nhưng sau ngần ấy cách xa, ba từ “người – yêu – cũ” lại đánh vào tim em những tiếng đau đớn, vô tình.
Chẳng phải vì lòng còn yêu thương, chẳng phải vì những kỷ niệm đều còn in sâu vào tâm trí, chẳng phải vì không thể quên được mà vì chỉ là một cảm giác tủi thân chạy thẳng vào tim mà em không có cách nào ngăn cản được.
Nhớ thời còn yêu, anh thường đặt cho em bao nhiêu là biệt danh, lúc là mèo béo, lúc là háu ăn, lúc là lợn mặt mâm… Tên nào cũng xấu xí mà nghe đến là yêu lạ. Thế mà bây giờ, anh lại thốt ra một từ khô khốc “người yêu cũ”.
Dù biết đó cũng chỉ là một cuộc tình quá vãng, nhưng lại cảm thấy trong lòng trống rỗng, khô khốc đến vô cùng. Chúng ta cuối cùng cũng chỉ là hai mảnh ghép không tìm thấy nhau giữa cuộc đời này, lúc buông tay hoàn toàn đã là từ bỏ.
Tình yêu thì mênh mông mà tính em thì ích kỷ, dù chẳng là gì của nhau nữa nhưng em không muốn mình là một điều gì quá cũ với anh. Cũng như không muốn anh quên đi tất cả, không muốn anh bỏ lại tất cả, vùi lấp tất cả những ngọt ngào và êm đềm nhất từng có.
Là gì cũng được, nhưng xin đừng gọi em là người yêu cũ…
Chia tay là kết thúc, nhưng cũng là một sự bắt đầu. Chúng ta vẫn có thể cùng nhau hàn huyên, cùng nhau ôn lại chuyện xưa, cùng nhau khóc, cùng nhau cười. Chúng ta vẫn có thể bình thản mà nhớ về nhau như những gì thân thương nhất đã từng có nhau trong cuộc đời. Dù có lúc giận anh, dù có lúc trách móc anh tại sao không níu kéo, dù có lúc chán ghét bản thân vì đã từ bỏ quá sớm, nhưng mọi thứ giờ đây đã bình lặng như một sớm mai. Hay chỉ là một sự im lặng nhưng đôi khi nhớ về nhau là đủ.
Vết thương lòng cũng có ngày lành lại, chia tay rồi có chăng nên gói ghém lại những gì đã xa, những gì thuộc về anh của em, thuộc về em dại khờ, ngốc nghếch.
Nếu có gặp lại, cứ cười với em bằng nụ cười “chết người” như thế, cứ trầm ấm mà chuyện trò để em biết rằng anh vẫn sống tốt, cứ gọi em là em như ngày hôm qua thôi.
Xin đừng gọi em là người yêu cũ…

Đăng nhận xét